Năm 2012, báo Tuổi Trẻ và một số nhà xã hội học tổ chức thăm dò ngẫu
nhiên 500 thí sinh thi tốt nghiệp PTTH thì có tới 423 thí sinh đánh giá
có tiêu cực trong kỳ thi tốt nghiệp; điều đặc biệt là nhiều chuyên gia
giáo dục không tỏ ra bất ngờ về kết quả thăm dò này. Trong khi đó, các
phương tiện thông tin đại chúng và các nhà tuyển dụng thường xuyên than
phiền về trình độ của nhiều tú tài. Vậy tỷ lệ đậu tốt nghiệp PTTH quá cao của một số năm gần đây là do gian lận?Độ chênh giữa thi thử và thi thật
Trước kỳ thi tốt nghiệp PTTH một tháng, các thi sinh được cho thi thử mà công tác coi thi được coi là chặt chẽ, kết quả tỷ lệ thí sinh ở nhiều tỉnh, thành bị trượt rất cao. Nhưng khi thi thật, hầu hết các tỉnh, thành đều có kết quả đậu rất cao, trái hẳn với kết quả thi thử. Câu hỏi được đặt ra là: Giáo viên có khả năng cao trong hướng dẫn ôn luyện và học sinh của chúng ta có tài đến mức hấp thụ kiến thức một cách mau lẹ để thay đổi kết quả thi trong thời gian một tháng không?
Giáo viên không dám làm đúng
Một độc giả là giáo viên từng gửi ý kiến trên báo Tuổi Trẻ (trong khoảng thời gian từ năm 2011 đến năm 2012). Nội dung kể về việc, khi cô giáo này mới được phân công công tác, cô đã chấm điểm theo đúng trình độ học sinh khiến nhiều học sinh bị điểm thấp. Hiệu trưởng và tổ trưởng bộ môn yêu cầu cô nâng điểm nhưng cô không chấp hành nên đã bị họ trù dập và đồng nghiệp cô lập. Cuối cùng, cô giáo này phải chấp nhận “điều bình thường” như các giáo viên khác. Câu chuyện thực sự đau xót, vì việc làm đúng của cô giáo không được khuyến khích, động viên mà bị triệt tiêu, trù dập bởi “điều bình thường”. Nhưng cái đau lớn hơn là sự thiệt thòi cho tương lai của những học sinh không được thụ hưởng cái đúng đó, mà phải học tập trong môi trường giả dối của bệnh thành tích. Có lẽ cần tổ chức khảo sát ngẫu nhiên với các giáo viên để đánh giá hiện trạng và căn nguyên của bệnh thành tích này!
Học sinh không dám nói thật
Ngày 1/10/2012, báo Tuổi trẻ đăng ý kiến một độc giả, nội dung kể về việc con của người này thường than vãn là không thích cô giáo chủ nhiệm vì cô hay la mắng, không thương học trò. Sau đó, vị độc giả bàng hoàng khi đọc một bài viết của con, vì khen ngợi hết lời cô giáo chủ nhiệm khi cô yêu cầu cả lớp viết bài suy nghĩ, cảm nhận về cô giáo. Thắc mắc điều này với con và nhận được câu trả lời “phải viết như thế để yên ổn học hết năm lớp 3 này” của đứa con nhỏ, vị độc giả đã lạnh hết sống lưng. Và còn những bài văn tả người thân trong gia đình của các em học sinh tiểu học khác, đa phần các em lựa chọn cách viết theo bài văn mẫu để đạt điểm cao hơn là viết đúng thực tế và cảm tưởng. Đến nay, hiện tượng học sinh không dám nói thật, viết thật về suy nghĩ của mình không còn là cá biệt. Có lẽ ai cũng rõ xã hội phải gánh chịu hậu quả bởi những người trưởng thành biết cách dối trá, đối phó khi còn là học sinh nhưng các phụ huynh không thể không cho con đến trường.
Giáo dục đã bị nhiễm dối trá?
Khi hành vi tiêu cực trở nên phổ biến và đa số chấp nhận sống “chung với lũ”, người ta dễ dàng tìm ra được vô số lý lẽ để biện minh cho mình, thậm chí ngạc nhiên khi có người thắc mắc hoặc coi đó là điều hiển nhiên, không còn nhận ra nó là tiêu cực. Mặc dù trong từ điển tiếng Việt, định nghĩa của hai từ “tiêu cực” và “dối trá” ít có những điểm chung, nhưng quan điểm cá nhân tôi cho rằng, hiện tượng tiêu cực phát triển mạnh mẽ về số lượng và mức độ thì nó phải đang tồn tại trong không gian (môi trường) dối trá.
Kết quả từ cuộc khảo sát trên và những hiện tượng tiêu cực trong lĩnh vực giáo dục được phản ánh rất nhiều trên các phương tiện thông tin đại chúng đặt ra vấn đề là giáo dục của chúng ta đã đến mức nhiễm thói dối trá chưa? Câu hỏi này rất cần những nhà quản lý giáo dục nghiên cứu trả lời thấu đáo. Khi câu trả lời là có thì sẽ có hàng loạt câu hỏi khác đặt ra như: dối trá ở những khâu nào? nguyên nhân xảy ra dối trá đó là gì? biện pháp phù hợp thay thế?… Biết đặt câu hỏi và trả lời nghiêm túc, chính xác, đầy đủ các câu hỏi, các nhà quản lý giáo dục sẽ có giải pháp đúng cho ngành giáo dục Việt Nam.
Câu hỏi đặt ra từ một đề thi
Còn nhớ, trong nội dung đề thi tốt nghiệp PTTH môn Văn năm 2012, Bộ Giáo dục và Đào tạo yêu cầu các thí sinh phân tích một vấn đề “Thói dối trá là biểu hiện của sự suy thoái về đạo đức trong đời sống xã hội”. Nhận thức được thói dối trá là hiện tượng của suy thoái đạo đức nhưng chỉ dừng lại như vậy thì chưa đủ, nó cũng là nguyên nhân lớn dẫn đến suy thoái đạo đức xã hội. Hay nói đúng hơn, có dối trá thì mới có suy thoái đạo đức. Trong đó, dối trá trong giáo dục là nguy hại nhất vì nạn nhân rộng lớn của nó (học sinh) có thể tiếp tục gieo rắc, nuôi dưỡng nó khắp nơi.
Các em học sinh đã làm xong đề thi trên, nhưng cả xã hội và hơn ai hết là những học sinh đang cần những nhà quản lý giáo dục trả lời câu hỏi “Thói dối trá trong thi cử nói riêng và giáo dục nói chung (nếu có) có mối quan hệ gì với hiện tượng suy thoái đạo đức xã hội?”. Suy nghĩ thấu đáo vấn đề này để thấy trách nhiệm lớn lao và đủ quyết tâm, dũng khí, ngành giáo dục mới có thể nghiên cứu, chọn lọc và áp dụng mạnh mẽ những ý kiến đóng góp tâm huyết, khoa học của chuyên gia và người dân, qua đó thực hiện thành công sự nghiệp giáo dục.
Các em học sinh cần nhiều đổi mới về giáo dục, trong đó cần lắm môi trường học tập trung thực!
Tài liệu tham khảo:
(1) Từ điển tiếng Việt NXB Từ điển Bách Khoa năm 2010 (Viện Ngôn ngữ học).
(2) Hơn 400/500 thí sinh nói có gian lận thi cử http://tuoitre.vn/Giao-duc/503172/hon-400-500-thi-sinh-noi-co-gian-lan-thi-cu.html
(3) Thi thử đỗ tốt nghiệp 2,2%, thi thật đạt 99,56% http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120619/thi-thu-22–thi-that-9956.aspx
(4) Câu chuyện giáo dục: Tôi thật sự bối rối http://tuoitre.vn/giao-duc/513874/toi-that-su-boi-roi.html
Lời dạy của Bác:” Cần Kiệm Liêm Chính Chí Công Vô Tư” đã đi đâu mất rồi? Mà các vị lại dạy cho con em chúng ta “ăn gian nói dối” để có thành tích cao mà hậu quả là bằng cấp VN chỉ là tờ giấy lộn khi đem ra nước ngoài … Các vị là tội danh lịch sử cho một lãng phí to lớn nhất từ tiền tài đến nhân lực khiến đất nước chúng ta còn phải quằn quại trong tụt hậu trước một trận chiến kinh tế khốc liệt… khi các cánh cửa bao che sẽ phải mở rộng cho WTO.
Hơn bao giờ hết chúng ta cần GD dân ta sống có kỷ luật và chấp hành pháp luật thật nghiêm minh… Thay vì một chương trình GD nặng nề về kiến thức mà điều đó đã lạc hậu ở thời @, thì nên cho con em mình trau dồi thể lực, rèn luyện ý chí, kỷ luật, dũng cảm và tinh thần thượng võ để không biết sợ sệt trước áp lực của cường bạo, biết bênh vực lẽ phải… Và không bao giờ làm sai trái với lương tâm!
Sau trang Hocthenao, có lẻ chúng ta phải về tại chỗ làm …thực hành và mang vào áp dụng những lý thuyết mà ta suy nghĩ ra. Bạn nào sẽ tình nguyện ?
Chỉ cần chúng ta hãy noi gương của hai quốc gia trên thế giới này đã vực dậy sau khi thua trận thế chiến thứ 2 trong một thời gian rất ngắn. Bây giờ họ lại là cường quốc về Kinh tế và KH & CN… Họ chỉ nhờ vào bàn tay, bộ óc và nhất là tánh kỷ luật gương mẫu của dân tộc họ!
Nói tóm lại nền GD-ĐT của nước ta phải bắt đầu bằng hai chữ “kỷ luật” và áp dụng trước tiên vào các vị lãnh đạo để họ biết thế nào là kỷ cương và đạo đức của quốc gia, rồi sau đó đến các tầng lớp nhân dân từ già đến trẻ… Có thể sự nghiệp trồng người này phải mất thêm trăm năm nữa, nhưng nếu không thực hiện ngay từ bây giờ thì e rằng một ngàn năm sau dân ta vẫn còn loay hoay lúng túng với cách làm việc vô đạo đức và vô kỷ luật như bây giờ… Tồi tệ hơn là dân tộc ta sẽ bị thống trị bởi ngoại bang bằng những hình thức tinh vi hơn là súng ống hay xiềng xích!
Cũng trong thời gian này, sau khi chiến thắng quân Tây Sơn, hoàn toàn chiếm được Phú Xuân, Nguyễn Ánh lên ngôi hoàng đế ngày 1 tháng 6 (âm lịch) năm Nhâm Tuất (1802)[28][35]. Để tượng trưng sự thống nhất Nam-Bắc lần đầu tiên sau nhiều năm, Nguyễn Ánh chọn niên hiệu là Gia Long, chữ Gia lấy từ Gia Định và Long lấy từ Thăng Long[36]. Sau đó ông cho người đem toàn bộ ấn sách nhà Thanh trao cho Tây Sơn trả lại và xin phong, rồi sai Lê Văn Duyệt kéo quân tiếp ra Bắc Hà diệt hoàn toàn nhà Tây Sơn.[34]
Triều đình Minh Trị đưa ra khẩu hiệu “Phú quốc cường binh” (富国強兵, fukoku kyohei) nhằm khai thác tâm lý lo sợ Nhật Bản sẽ trở thành thuộc địa của phương Tây nếu không chịu canh tân. Trên cơ sở đó, họ đã thuyết phục được Thiên hoàng tuyên bố từ bỏ những tập tục có hại và sẵn sàng học hỏi phương Tây. Người Nhật trở nên nhiệt tình với bunmei kaika (文明開化, văn minh khai hóa).
Đây là những nhặt nhạnh từ Bách khoa toàn thư mở Wikipedia hay dở do người đọc nhưng không tìm thấy trong SGK
Tận dụng triệt để tính chạy theo thành tích của các trường, các ngành, thì Nhà Nước ta có thể có cách giải quyết như sau:
1. Các trường (từ cấp mầm non đến tận đại học và sau đại học) phải tham gia vào phong trào chống gian lận (không chỉ đối với học sinh mà cả giáo viên). Ngoài việc các trường thành lập hội đồng chống các hành vi tiêu cực trên giảng đường, thì hội đồng của trường đó còn phải có báo cáo cụ thể từng quý một. Trường nào có tỷ lệ phát giác các hành vi tiêu cực nhiều nhất và cũng xử lý nghiêm khắc nhất thì được KHEN THƯỞNG, Tuyên Dương, được Bộ giáo dục hỗ trợ về tài chính, tăng lương cho giáo viên.
2. Nếu Bộ chủ quản nào lập được hội đồng Thanh tra có năng lực, phát hiện được nhiều vụ việc gian lận, tham nhũng, hối lộ, lộng hành vv… và có xử lý nghiêm minh thì sẽ được nhà nước KHEN THƯỞNG thích đáng bằng nhiều hình thức như tăng lương, tăng vốn đầu tư vv…
Tóm lại là tập thể nào Có tỷ lệ vụ việc tiêu cực cao nhất và tự phát giác hoặc khai báo nhiều nhất thì mới được khen thưởng
Nghe qua thì thấy kỳ, nhưng ở Đức chính phủ đang áp dụng cách đó để giải quyết vấn đề thất thu thuế ạ. Mặc dù chính sách và luật thu thuế bên này rất chặt chẽ, nhưng vì người càng có thu nhập cao thì càng bị mức thuế cao, nên Họ vẫn tìm được mọi cách và dưới nhiều hình thức để trốn thuế. Thí dụ điển hình là mang lậu tiền mặt qua biên giới rồi gửi tại các Ngân hàng Thuỵ Sĩ ngay cạnh Đức. Điều này ai cũng biết, nhưng do sự phức tạp của luật giữ kín thông tin cho khách hàng của các nhà băng Thuỵ Sĩ nên họ không chịu tiết lộ tên tuổi của công dân Đức là khách hàng của họ cho chính phủ Đức. Chính phủ Thuỵ Sĩ cũng không chịu hợp tác với Đức, đơn giản vì nếu làm như vậy thì các Ngân hàng của Họ sẽ mất khách, sẽ mất nguồn ngoại tệ mạnh, mà bản thân nước Thuỵ Sĩ chỉ sống bằng các hoạt động tài chính. Sau đó chính phủ ?Đức ra luật giảm hoặc bỏ mức án tù cho những ai tự ra trình báo về việc mình trốn thuế. cách đây mấy năm chính phủ Đức mua lại từ một nhân viên Ngân hàng Thuỵ Sĩ đĩa CD bao gồm dữ liệu của các khách hàng người Đức, trong đó có tên nhiều triệu phú, các nhân vật nổi tiếng của Đức. Họ bị truy tố, nộp phạt và cả chịu mức án tù giam. Sau đó Bộ luật kia về tự trình báo cũng bị chỉ trích do không công bằng lắm, nhưng cũng giúp nhà nước lấy lại được một khoản tiền thuế khổng lồ ạ.
Về vấn đề ân xá cho các đối tượng có các hành vi tiêu cực ở VN thì em không đồng ý. Phải phạt thật nặng để làm cho kể khác, để chứng tỏ là nhà nước VN có kỷ cương, trật tự ạ.
Có đứa bạn hỏi cháu rằng sao con người ta cứ phải làm giầu, chém giết lẫn nhau, …?Cháu mới hỏi lại rằng: Thế mày ăn cơm song mày muốn nằm khểnh xem TV hay muốn đi rửa bát? Nó bảo rằng sao?…
Giải thích để các bạn trẻ ở VN hiểu là phần đông dân Đức rất kỷ luật và không quen nói dối. Họ quen thẳng thắn với người khác và với ngay cả bản thân Họ. Sang đây mà vẫn gian lận thì không thể sống, học tập và làm việc được ở xã hội công nghiệp Văn minh của Họ.
Hy vọng một ngày nào đó em sẽ quay về VN dù có là một chim én bé nhỏ lạc đàn trong một mùa đông lạnh giá ở chốn quê nhà… Em hãy cố gắng đóng góp vì đó là quê hương của chúng ta!
Hôm rồi, con gái mình chuẩn bị đi thi, hai mẹ con cứ hì hục cắt cắt, dán dán chuẩn bị phao. Nghĩ cũng băn khoăn nhưng lại đành chép miệng, thôi thì theo thời cho nó chắc. Con gái mình là học sinh giỏi, suốt từ lớp 3 tới giờ năm nào cũng được giải thi HSG huyện, tỉnh. Nó học rất chăm và khá đều, tuy vậy khi lên cấp 3 cũng phải theo thời mà để nó tập trung học các môn thi đại học khối A.
Hôm đi thi tốt nghiệp, cả nhà phải dặn dò vì sợ nhỡ ra ở mấy môn xã hội có vấn đề gì thì mệt. Cháu thi đạt kết quả khá cao ở các môn tự nhiên (Hóa: 10; Toán:9,5; Sinh: 9; Tiếng Anh 8; Văn: 6) nhưng môn Địa thì thấp (4,5). Nhìn mặt con gái có vẻ buồn vì nó thấy nhiều đứa học dốt mà điểm lại cao và tỉ lệ tốt nghiệp thì cao ngất ngưởng.
Thế hệ trẻ chúng ta đã như thế rồi, lại được giáo dục bởi một thế hệ giáo viên, mà đa số trình độ còn yếu về chuyên môn và kém về nhận thức, định hướng cuộc sống tương lai cho thế hệ trẻ sau này. Cũng như ảnh hưởng bởi tâm lý ưa chuộng bằng cấp và sự hào nhoáng bề ngoài của bản thân và cũng rất tự ti, ngại tiếp xúc khi rớt tốt nghiệp, bởi sợ thiên hạ cười rằng, con người ta đậu cả còn mình thì bị trượt tốt nghiệp.Vì thế mà từ học sinh tích cực, thật thà nay trở thành học sinh dối trá trong học tập,thi cử và trong cả cuộc sống.
Chính cơ chế tuyển dụng nhân tài theo bằng cấp, quen biết, quan hệ, con ông cháu cha, tiền bạc,… chứ chưa chú trọng đến năng lực làm việc thực sự của từng cá nhân, đặc biệt là trong việc tuyển dụng của các cơ quan nhà nước là yếu tố ảnh hưởng đến tâm lý học sinh. Con nhà nghèo thì nghĩ :” học làm gì, con vua thì lại làm vua, con sãi ở chùa thì quét lá đa”; con nhà giàu thì có tư tưởng hưởng thụ và lười học tập, lao động, dựa dẫm vào thế lực của mình.
Với lại khâu tổ chức của ban ngành từ trên xuống dưới đều kém và lỏng lẻo. Kèm theo đó là thái độ thiếu tích cực trong lãnh đạo, thanh tra, kiểm tra của cán bộ giáo dục các cấp và sự nghiêm túc coi thi của giám thị (bị chi phối từ cấp trên), thả lỏng kỳ thi để đạt tỷ lệ % đậu tốt nghiệp cao (ảo) nhằm lấp liếm đi sự yếu kém trong việc hoạch định chính sách giáo dục đào tạo của mình cũng như thực tế yếu kém, học lệch của đa số học sinh bấy lâu nay. Thật đáng báo động… Tôi nghĩ không chỉ ở Hà Nội mà trên cả nước tình trạng này là phổ biến. Chẳng qua là biết mà không nói, bởi một lẽ, có ai dám làm “Đỗ Việt Khoa” thứ hai của Việt Nam đâu.
Nhưng cũng phải nhìn nhận rằng, trong ngành giáo dục và các ban ngành liên quan cũng có người muốn thay đổi, muốn công bằng, công khai, minh bạch, trong sạch và chống lại các bệnh tiêu cực,bệnh thành tích. Nhưng có lẽ, đó chỉ là số ít, còn đa số cũng vì muốn tại vị, muốn được lá phiếu cao, muốn an thân, giữ vững “ngai vàng” để cho con cháu được nhờ nên im lặng làm ngơ. Và tôi cho rằng, với số ít người tích cực đó thì khó mà thay đổi được.Có ai dám “lấy thân mình lấp lỗ châu mai đâu” ? Có mà tan xác…
Ai ai trong XH này đều nhìn thấy song không thay đổi được đâu ‘thời kì hiện nay chúng ta đang ở trong giai đoạn những năm 40 của thế kỉ trước – chống thù trong giặc ngoài, mà thù trong là ai – Is me!? Tiêu cực mà nói – đó là bọn tham quan ô lại, cửa quyền hách dịch …. còn tích cực mà nói,chính là bản thân mỗi thực thể TN mà vẫn quên gọi là “Con người” chúng ta, luôn để phần “vật chất” đứng trước lấn át phần “ý thức” đứng sau (khi không cần vật chất nữa thì sẽ trở thành thánh – đi cứu rỗi nhân gian): dân có gian thì quan mới tham!
Điều cần nhất cho giáo dục Việt Nam bây giờ là ở phía người học (Phần dạy đã có Nhà nước và lãnh đạo lo). Người học bây giờ cần học một cách bình tĩnh. Học đến đâu phải chắc chắn đến đó. Người học chỉ cần tìm hiểu những gì chắc chắn đúng (không phải học để có bằng, học mà không tin) chắc chắn cần(có ích cho xã hội chứ không ăn bám xã hội). Học tỉnh táo đừng học a dua.
Song trẻ em hiện nay nhạy cảm hơn nhiều, đố các Bác làm chúng mù trước XH, mà bản chất của chúng ta vẫn là phần Con vẫn đứng đầu mà, chúng ta luôn đấu tranh để thỏa mãn nó, TN sinh ra nó mà ai dám chế ngự TN – chính ta đang tự làm hại ta đó thôi.
Nên tại sao XH bây giờ cứ phải yêu cầu GD dạy Con làm Người, trong khi Cái gọi là “các nhà làm công tác GD” đang nằm trong cái vỏ bọc là Con, liệu hầu hết đã làm Người được chưa?!
Khi mất vỏ, mấy ai thành thánh đâu, đều thành ma cả ( vì còn nuối tiếc chưa được làm Người mà).
Em thấy ở trong nhà trường và cả đại học ở VN ta, học sinh lẫn sinh viên không có được quyền làm gì cả, ngoài việc học theo sách, theo thầy, theo trường, theo bộ quy định. Thứ nhất, học sinh phát biểu cũng phải đúng ý thầy, đúng ý trong sách giáo khoa, thì mới được phát biểu. Phát biểu ý kiến cá nhân, cho dù có mang tính khoa học đến mấy cũng bị coi là…lạc đề hoặc “miễn bàn”. Học sinh “không được phép” giỏi hơn thầy, vì khái niệm “không thầy đố mày làm nên!” đã khắc sâu vào nếp nghĩ của mọi người rồi ạ. Ở trong một môi trường học như vậy thì làm sao học sinh và sinh viên sáng tạo và phát triển tài năng được ạ. Ngay cả khi học sinh ở nhà tự học, tự tìm tòi, tự trau dồi kiến thức, thì kiến thức cũng phải được thực hành trên lớp qua trao đổi, hội thảo với thầy cô và bạn cùng học. Điều này chưa bao giờ được thực hiện nổi ở VN vì tình trạng học quá tải, chỉ đủ chép rồi học thuộc bài, rồi thi, thi xong rồi quên, rồi lại học lai vv… như một vòng luẩn quẩn ạ, hic. Em thấy tội cho các tài năng ở VN ta đang bị thui chột. Các tài năng chỉ muốn thoát khỏi VN để ra nước ngoài học, và chừng nào chưa thấy có sự thay đổi khả quan ở trong nước thì họ cũng chưa muốn về lại để khỏi phải chui vào cái vòng luẩn quẩn kia nữa. Các bạn trẻ mà đóng góp ý kiến thẳng thắn muốn cải cách(chứ chưa phải là làm cách mạng đâu ạ) thì bị coi là chống chế độ. Thực ra thì một chế độ dạy và học như vậy là phản khoa học, đôi khi mang tính phản động, thì đáng phải chống lắm ạ. Nếu không thì chính chế độ đó sẽ tự hủy hoại, tự sụp đổ vì sự mục nát của nó. Do vậy, các nhà giáo dục có trách nhiệm đang đương chức hãy bỏ lại mặc cảm là họ thua kém lớp trẻ để cùng lớp trẻ cải cách nền giáo dục vì lợi ích của dân tộc. Giáo dục đặc biệt là quan trong cho một nước đang phát triển như VN.
Tuy là một nước lạc hậu về kinh tế và luôn thiếu thốn về vật chất, nhưng chính quyền Bhutan(hoàng tộc) đã thực hiện chính sách giáo dục không mất tiền cho dân của họ. Do vị trí địa lý không thuận lợi vì đồi núi hiểm trở, nên người dân sống ở vùng núi hẻo lánh không thể đi học được và tỉ lệ mù chữ là 40%. Chính quyền cũng vì thế mà không ra luật bắt phải đi học, mà chỉ khuyến khích đi học bằng việc tài trợ tiền học, tiền sách vở, tiền ăn ở nữa. Đáng noi gương là chính quyền trích 17% ngân sách để đầu tư vào giáo dục. Chỉ khoảng hơn mười năm lại đây mới có vô tuyến ở Bhutan và khi phát thì chính quyền cũng kiểm duyệt để không cho xem các chương trình phim ảnh có bạo lực và thời trang. Người dân Bhutan sống trong sự hài hòa giữa truyền thống và…thiên nhiên. Nghĩa là họ luôn tâm niệm rằng hạnh phúc không phải nằm ở giá trị vật chất, mà là giá trị tinh thần. Hạnh phúc không phải là sự giàu có về của cải, không phải là cuộc sống hiện đại với nhà lầu, xe hơi và iPhone. Hạnh phúc là sự giàu có về tri thức, bởi theo họ, như vậy tinh thần mới được giải phóng khỏi sự dốt nát!
Hình ảnh những em học sinh mới 8, 9 tuổi bên triền núi, mặc áo nâu đã bạc mầu khi trả lời phỏng vấn đều nói lưu loát tiếng Anh, gương mặt hồn nhiên, nhưng vô cùng tự tin, làm mình xúc động.( Ước gì, ước gì, các học sinh VN cũng được hưởng một nền giáo dục như vậy, nghĩa là học để giàu về tri thức. )Các em sau giờ học xếp hàng dài dằng dặc để được cung cấp đồ ăn, mà trông vẫn tươi vui phơi phới. Những con người ở đây trông chất phác, giản dị mà sao tự tin, vui vẻ và yêu đời như vậy. Một điều nữa ngạc nhiên là tuy là một nước thiếu thốn mọi mặt về vật chất, nhưng Bhutan đứng đầu trong số các nước thế giới thứ 3 về việc gửi sinh viên đi học nước ngoài, ngay cả Harvard và Oxford. Còn học sinh thì được dạy theo kiểu của Ấn độ là học bằng tiếng Anh nên ai cũng đều nói và viết thành thạo. Số lượng sinh viên được đào tạo ở nước ngoài đều về lại quê hương họ để đóng góp vào nền giáo dục nước nhà.
Chính âm mưu thôn tính của Trung Hoa và những hoạt động quân sự của TQ tại Khu tự trị Tây Tạng Tibet đã buộc Bhutan phải đóng cửa biên giới và đẩy mạnh giao lưu với Ấn Độ! Năm 2005 Trung Quốc cũng ngang nhiên đưa lính làm đường trên dọc biên giới với Bhutan gây cả Bhutan lẫn Ấn Độ đều lo ngại về chính sách bành trướng của nhà cầm quyền Trung Hoa. Do thân thiện với Ấn Độ nên nền giáo dục của Bhutan hướng theo kiểu Ấn Độ và Anh. Xin đính chính lại cho rõ và đúng nghĩa Hơn phần kết ở comment trƯớc đó của mình: Bhutan là nước duy nhất có tỷ lệ sinh viên đi du học xong rồi QUAY TRỞ VỀ nước nhiều nhất trong số các nước thế giới thứ 3!
Điều mà cả phương Tây khám phục là Bhutan thực hiện chính sách nhấn mạnh “Tổng Hạnh Phúc Quốc Gia” thay vì “Tổng sản phẩm Quốc Nội” (Xem link http://www.tourism.gov.bt/about-bhutan/Gross-National-Happiness ) http://vi.wikipedia.org/wiki/Bhutan
1. Có một lần, tôi nói với người bạn rằng, báo chí viết: giải quyết vấn đề giáo dục Việt Nam chỉ cần có tiền, tăng lương cho nhà giáo là xong. Anh nói thế này: anh không tin chuyện ấy vì nó không có ơ sở (tiền lấy đâu ra mà tăng cho đội ngũ gần một triệu người đang làm trong ngành giáo dục; có tiền rồi nhưng vẫn những thầy cô giáo ấy, trong đó có những người – chưa có số liệu cụ thể – không đạt chuẩn để làm nghề dạy học… không lẽ để họ không giảng dạy vì sẽ có hàng triệu học sinh đang học trong các trường học sẽ không có người dạy). Rồi anh bảo có tăng cũng chẳng giải quyết được vấn đề. Tôi không tranh cãi với anh vì ở góc độ anh phân tích, rõ ràng, bài toán kinh phí không phải là bài toán duy nhất đúng.
2. Giáo dục có sức ỳ (quán tính) rất lớn. Nếu trước đó đã có những sai lầm thì việc sửa chữa không đơn giản thành ra khi muốn thay đôủ trong giáo dục, người ta thường thận trọng – sự thận trọng nếu diễn ra ngay từ những hành vi nhỉ thì sẽ không có thoius quen xấu. Khi đã thành thói quen, việc sửa chữa sẽ lâu hơn, nhưng cần phải thay đổi thói quen, nhất là thói quen xuaasu.
3. Đã có nhiều tranh luận về nguyên nhân của những yếu kém về giáo dục. Các phân tích ấy đều ít nhiều đúng và đã có những ý kiến được đưa vào áp dụng nhưng vẫn chua thể hài lòng với bất cứ ai quan tâm đến giáo dục từ cha mẹ học sinh, học sinh, thầy cô giáo, giáo chức và cả chính phủ. Điiều đó cho thấy việc chữa trị là vô cùng khó.
4. Cá nhân tôi cho rằng, giáo dục Việt Nam hiện nay chưa hướng tới tạo cho người học SỰ TỰ TIN VÀO CHÍNH MÌNH. Nếu một đứa trẻ tư tin vào chính mình sẽ có sự lựa chọn đúng đăn trong động cơ học tập, trong lĩnh hội tri thức, hành xử trong cuộc sống. Những bạn trẻ thành công trong cuộc sống đều là những bạn trẻ tự tin ngay từ nhỏ. Vì thế tôi nghĩ giáo dục Việt Nam hãy bắt đầy bằng việc làm cho trẻ tự tin ngay từ những ngày đầu đến lớp (nói chính xác là ngay từ khi đứa bé có nhận thức – cần phải tạo sự tự tin cho trẻ ngay trước khi đến trường – nhà trường chỉ tiếp tục duy trì sự tự tin cho học sinh trong suốt những năm tháng ở trường học là đủ). Giải pháp này không tốn nhiều tiền bạc, nó có thể áp dụng cho cả những gia đình còn thiếu thốn về vật chất lẫn gia đình khá giả. Nếu tự tin, đưa trẻ dám nhận lỗi khi sai, dám chống lại những hành vi sai trái, biết nghi ngờ và sáng tạo, trung thực trong cuộc sống và sống có trách nhiệm.
Mạo muội trao đổi với các anh chị trên diễn đàn, hy vọng được trao đổi lại, nếu ý kiến của tôi không đúng.
Từ suy nghĩ đó, mình cho rằng để cải thiện nền giáo dục VN thì phải có sự đổi thay tư duy của tất cả mọi người. Từ các các bộ lãnh đạo trong chính quyền đến các nhân viên, từ giáo sư đến các sinh viên mới vào trường, từ ông bà đến cháu chắt, vv… phải thay đổi cách nhìn nhận cuộc sống, xã hội và con người. Nếu như hiện nay đồng tiền được coi là thước đo đánh giá mọi sự việc trong cuộc sống, thì việc nền giáo dục chạy theo bằng cấp bằng đù mọi cách kể cả bất hợp pháp, cũng chỉ là hệ quả của tư duy và lối sống thiếu lành mạnh này. Nếu các nhà lãnh đạo của nước Việt Nam ta nhắc đến được tầm quan trọng của một nền giáo dục lành mạnh, của một nền giáo dục tích cực và quyết tâm tạo mọi điều kiện để nền giáo dục này tồn tại và phát triển thì có lẽ dân chúng sẽ không có ai phản kháng. Vì tương lai con em chúng ta, người dân Việt Nam sẽ phải loại bỏ những tư duy thiển cận (không cho phép nghĩ xa, chỉ giải quyết tạm bợ), nếp nghĩ hẹp hòi ích kỷ (không muốn người khác hơn mình) và lối sống, học tập và làm việc theo phong trào (bất kể là nó có hại hay không). Chỉ có lớn lên trong môi trường xã hội không tiêu cực thì trẻ em mới được phát triển sự tự tin được. Mong tất cả chúng ta cũng suy nghĩ, xem đã có thiếu sót gì để còn phải sửa, Hoàn thiện mình, để con em chúng ta lớn lên trong một môi trường trong sách, nơi những giấc mơ và Hoài bão được nuôi dưỡng và biến thành hiện thực!
Mình đã từng tâm sự trong forum này rằng mình vô cùng thất vọng khi thấy một số học sinh Vn giờ đây có điều kiện vật chất để học trường Quốc tế nhưng lại không biết phép lịch sự tối thiểu trong giao tiếp, hoặc tưởng mình biết nói tiếng Anh thì đương nhiên mình có Văn hoá. Thật sai lầm ! Một thực trạng đáng buồn khi tỷ lệ nạo thai của học sinh và sinh viên Nữ VN càng ngày càng cao (theo một phóng sự của một đạo diễn sinh viên trẻ VN đoạt giải do BBC trao, xem mà khi hết phim nước mắt vẫn trào).
Mình và có lẽ tất cả mọi người đều nghĩ rằng những nhà giáo dục tại Vn đủ thông minh để biết rõ họ là phải LÀM Gì, có Giải Pháp Cụ Thể như thế nào. Nhưng cái mà họ khó vượt qua là sức Ỳ, như bạn đã đề cập. Sức Ỳ này không chỉ tồn tại trong ngành giáo dục, mà trong mọt mặt của cuộc sống.
Trong khuôn khổ Forum này, theo mình thì nhiệm vụ của các phụ huynh, học sinh và sinh viên không phải là đề ra giải pháp cụ thể mà là phản ảnh đúng hiện trạng xuống cấp của nền giáo dục VN, để cảnh tỉnh, thục giục các nhà giáo dục VN hành động càng sớm càng tốt, với sự hỗ trợ của toàn xã hội. Sự hỗ trợ này rất quan trọng, thể hiện ở sự thay đổi tư duy, nếp sống và làm việc của cả xã hội. Phải có sự thay đổi đồng bộ, song song, mọi mặt thì mới đạt kết quả toàn diện!
Mình đã gợi ý cho các nhà giáo dục VN về việc thành lập hay đẩy mạnh các hoạt động của công đoàn ngành giáo dục, các Hiệp hội Sinh viên và học sinh, việc tiến hành chống gian lận một cách triệt để. Nhưng suy nghĩ lại, thì đúng là nóc đã dột thì phải sửa nóc trước mới làm những việc khác trong nhà được. Ai cũng biết là việc lập các hội đồng hay đoàn Thanh tra chống gian lận trong học đường là việc cực kỳ đơn giản, nhưng mà khi chính bản thân các Thanh tra viên cũng mắc những lỗi lầm này thì làm sao Họ đảm bảo được trách nhiệm được giao phó.
Vậy ai sẽ chịu trách nhiệm? Mình chỉ có thể khẳng định là Bộ Trưởng bộ Giáo Dục phải có trách nhiệm lãnh đạo và giám sát công việc! Chỉ có việc quy trách nhiệm mới đẩy lùi được sức Ỳ của các nhà giáo dục VN. Nếu ai ở VN cũng biết sống có trách nhiệm hơn, cấp trên có trách nhiệm quản lý cấp dưới, như thầy có trách nhiệm giáo dục trò, bố mẹ có trách nhiệm giáo dục con cái bằng những hành động Trung thực, không gian lận, không đạo đức giả thì thế hệ trẻ mới phục, mới noi gương.
Ở nước ngoài, sức Ỳ của người Việt tại cơ quan đại diện Vn cũng vẫn tồn tại. Nếu như mình gọi điện cho các công sở của Đức để giải quyết việc riêng thì bao giờ Họ cũng cầm máy, nếu không thì Liên hệ qua email cũng được giải quyết nhanh gọn, đúng quy định. Còn như cơ quan đại diện của Ta ở đây, gọi mãi không có ai nhận điện, viết email cũng không được hồi âm. Mà mình thì chỉ muốn thông tin về lệ phí đổi hộ chiếu thôi. Ngay trên Trang web của cơ quan đại diện cũng không có thông báo Cụ thể về lệ phí, mà hướng dẫn khách phải gọi điện để lấy thông tin chi tiết. Không có cung cấp thông tin thì làm sao công dân Vn gửi Hồ sơ lên Lãnh Sự quán để làm được, hic. Nói chung là làm công dân Vn ở nước ngoài hay trong nước thì chính quyền VN đã quen với tư duy là không có trách nhiệm phải giúp đỡ dân, cũng như các bộ trưởng tại VN cũng thấy không có trách nhiệm phải giải quyết các vụ dân khiếu nại. Thế là vô trách nhiệm rồi! Csc bạn có thấy thế không ạ! Đã nhận chức, nhận quyền thì cũng phải nhận trách nhiệm chứ ạ! Làm gương cho dân chúng, cho con trẻ, thì mới hy vọng dân và con trẻ về say cũng có trách nhiệm tuân theo luật pháp, theo chỉ thị của nhà nước.
Mình Nói ra những suy nghĩ này để các nhà giáo dục Vn có tâm thì suy nghĩ và Cộng tác với đồng nghiệp của Họ trên các lĩnh vực khác như Văn Hoá, Thông Tin, truyền Hình, vv…. đưa ra các giải pháp Cụ thể. Mình tin là Họ đủ khả năng, chỉ phải vượt qua sức Ỳ kia thôi!
Thanh Hải
16/06/2013 • 04:08
Phản hồi của bạn đang chờ được xét duyệt.
Bạn Kim Quy ơi, theo như mình tìm đọc trong các trang sử thì Vương Quốc Bhutan chưa từng có gì liên quan đến Liên Bang Xô Viết ngày xưa. Ngoài ra Bhutan chỉ nằm trên dãy núi Himalaya dịch ra tiếng Việt là vùng Tây tạng, nên có thể nhiều người nhầm với Khu tự trị Tây Tạng (Tibet) một đơn vị hành chính của Trung Quốc, nằm sát phía trên của Bhutan. Vậy việc phá chùa chiền tại khu tự trị Tây Tạng Tibet (chứ không phải Bhutan) đã có từ năm 1950 khi Trung Quốc tiến hành cách mạng Văn hoá và Hồng Vệ Binh hủy hoại tài sản Phật Giáo vô giá của Tây Tạng.
Chính âm mưu thôn tính của Trung Hoa và những hoạt động quân sự của TQ tại Khu tự trị Tây Tạng Tibet đã buộc Bhutan phải đóng cửa biên giới và đẩy mạnh giao lưu với Ấn Độ! Năm 2005 Trung Quốc cũng ngang nhiên đưa lính làm đường trên dọc biên giới với Bhutan gây cả Bhutan lẫn Ấn Độ đều lo ngại về chính sách bành trướng của nhà cầm quyền Trung Hoa. Do thân thiện với Ấn Độ nên nền giáo dục của Bhutan hướng theo kiểu Ấn Độ và Anh. Xin đính chính lại cho rõ và đúng nghĩa Hơn phần kết ở comment trƯớc đó của mình: Bhutan là nước duy nhất có tỷ lệ sinh viên đi du học xong rồi QUAY TRỞ VỀ nước nhiều nhất trong số các nước thế giới thứ 3!
Điều mà cả phương Tây khám phục là Bhutan thực hiện chính sách nhấn mạnh “Tổng Hạnh Phúc Quốc Gia” thay vì “Tổng sản phẩm Quốc Nội”.
“Tồi tệ hơn là dân tộc ta SẼ bị thống trị bởi ngoại bang bằng những hình thức tinh vi hơn là súng ống hay xiềng xích!”
bởi:
“Tồi tệ hơn là dân tộc ta ĐÃ VÀ ĐANG bị thống trị bởi ngoại bang bằng những hình thức tinh vi hơn là súng ống hay xiềng xích!”
Hiện nay lòng dân đang lung lay, nên mọi thứ đưa ra dự thảo đổi mới, cải cách, …. dân không còn tin tưởng nữa.
- Nếu có gì xấu xa thì nên nhớ câu nhà dột từ nóc. nên nhìn xa hơn, rộng hơn cái ngành giáo dục đi đã. Nếu mỗi giáo dục xấu thì hãy tìm lỗi bên trong nó, nếu không chỉ giáo dục xấu thì nên tìm lỗi bên ngoài nó.
- Về mặt học thuật thì có lẽ ít người hiểu nghĩa từ “giáo dục” nhưng cứ suốt ngày bàn về giáo dục nên càng bàn càng loạn. Thật buồn cười. Các bác bàn mãi thì cũng chỉ bàn về cái KẾT QUẢ như mình đã tổng kết trong blog cá nhân clinhnguyenthôi ( bị ném đá suýt chết).
- Cụ thể về cái bài này nhá: có hai cái thống kê trái chiều nhau thì về lô – gichs chỉ có thể kết luận không thể hai thống kê cùng đúng thôi (tức là thống kê về thi thử có thể sai và thống kê về thi thật có thể đúng) và không nói lên điều gì khác. Vậy đoạn “Câu hỏi được đặt ra là: Giáo viên có khả năng cao trong hướng dẫn ôn luyện và học sinh của chúng ta có tài đến mức hấp thụ kiến thức một cách mau lẹ để thay đổi kết quả thi trong thời gian một tháng không? Kết quả thi thay đổi nhanh và nhiều như vậy có lẽ chỉ nhờ phép lạ, khi mà có tỉnh thi thử chỉ đạt 46,9% nhưng một tháng sau thi thật lại đạt tới 99,56%, thậm chí có trường thi thử PTTH chỉ đậu 2,2% (trường THPT iSchool, tỉnh Ninh Thuận) nhưng thi thật lên tới con số 99,56%.” là suy nghĩ chủ quan được che đậy một cách không tinh vi bởi mấy con số. các bác bị thành kiến nên suy nghĩ xa quá. ha ha. Còn mấy cái ý kiến cá nhân có thể nói thế này : có phụ huynh lại nói với tôi giáo viên nước mình càng lúc càng giỏi, đạo đức càng lúc càng tốt, giáo dục nước mình càng lúc càng tiến bộ. ha ha. nói thế nào chả được. Là giáo viên minh tin ý kiến sau hơn. ha ha.
+ lần sau muốn có cái ý kiến sắc bén thì phải thế này:
- có hai thống kê khác nhau, bằng một con đường nào đó bảo thống kê này đúng thì anh mới kêt luận được thống kê kia sai.
- đưa ra những ý kiến thì phải thống kê xem bao nhiêu phần trăm ý kiến như thế, bao nhiêu phần trăm trái chiều, bao nhiêu trung lập, bao nhiêu không quan tâm …
Đại khái thì bài viết này vốn không có giá trị gì. Tác giả là sản phẩm của nền giáo dục này nên viết thế cũng được. Nhưng Ban biên tập nên xem lại mình, đừng đăng những thứ vô nghĩa như thế. Mang tiếng có nhà sáng lập Ngô Bảo Châu mà để những bài phi logic thế này cũng được đăng người ta cười cho, và chỉ 2 năm trang này sẽ thành báo lá cải, không thể thành một tờ báo về chuyên môn, có uy tín được. Trân trọng comment.
Vì tôi đã là người đã viết comment đầu tiên cho diễn đàn này, nên cảm thấy có chút trách nhiệm đối với tác giả là nhắc nhở các bạn nên mang lại kết luận để cho cuộc thảo luận này có chút giá trị cho các độc giả bây giờ và sau này và cho các bạn đã tích cực tham gia như tôi… Hy vọng các bạn lần lượt bình tĩnh đưa ra giải pháp cá nhân hay không có giải pháp và cắt nghĩa tại sao cho mọi người hiểu câu kết luận của bạn.
Riêng cá nhân tôi, tôi đã nhấn mạnh vào 2 chữ “Kỷ Luật” mà hai dân tộc Đức và Nhật vốn sẵn có trong văn hóa và lối sống của họ, đã thành công trong công trình xây dựng lại đất nước sau khi đầu hàng Đồng minh. Dĩ nhiên Kỷ luật chỉ là điều kiện “cần” để có thể thực hiện được các kế hoạch quốc gia gầy dựng lại nền kinh tế hùng mạnh chỉ trong vòng vài thập niên! Dù các bạn nghĩ sao về đất nước ta đi nữa, nước VN hiện giờ về mặt kinh tế xã hội vẫn còn hơn gấp nhiều lần nước Nhật và Đức sau thế chiến thứ 2, vậy xin các bạn đừng quá bi quan mà hãy cùng nhau bàn đến kế hoạch làm sao vực dậy một nền GD thấp kém so với các nước láng giềng trong khu vực bời cái bệnh thành tích mà nhiều thế hệ đã nhiễm phải. GD không phải là nhồi nhét nhiều kiến thức nhất là loại vô dụng cho cuộc sống bình thường. Mới đây có một bài báo viết về các Cử nhân, Thạc sĩ phải quay lại học Trung cấp để có một nghề nuôi thân, quả thật là ngược đời và lãng phí! Điều mà tôi ngạc nhiên nhất là mấy năm về đây các lớp huấn luyện các Kỹ Năng Mềm, Sống… mọc lên như nấm và hình như hái ra tiền từ các SV đã tốt nghiệp ĐH nhưng cảm thấy rất yếu kém trong giao tiếp, sinh ngữ v.v… chung quy là những kỹ năng mà tôi đã học thời cấp 1. Khi mới về nước, tôi đi ngang qua cổng trường Tiểu Học của xóm nhà tôi, có một tấm băng đơ rôn viết những hàng chữ rất to: “Tiên học Lễ, Hậu học Văn” thì tôi rất mừng… Nhưng khi gặp nhiều học sinh của trường đó, dù có đứa biết tôi là “ông” (vì tuổi tác) hàng xóm mới về nước, thì chẳng có đứa nào lễ phép chào hỏi! Khác hẳn với con nít ở Pháp hay ở Mỹ, lúc nào cũng niềm nở chào hỏi mỗi khi gặp mặt dù là người lạ! Về sau tôi mới biết cái băng đơ rôn kia chỉ để làm kiểng vì ngay đến giáo viên và phụ huynh học sinh của trường cũng không có học phép sống xã giao, lịch sự, văn minh…
Từ những nhận sét và kinh nghiệm bản thân, tôi nghĩ nếu có một hệ thống giáo dục nhiệm màu nào có thể biến dân ta thành những người có văn hóa, lễ phép, thành thật và nhất là kỷ luật trong tư duy và mọi hành vi… thì chỉ cần vài ba chục năm nữa nước ta sẽ trở thành một cường quốc xứng đáng là con Rồng cháu Tiên!
Em ở đây có quốc tịch Việt, nhưng được các cơ quan hành chính của Đức giải quyết mọi việc rất tận tình, không hề gây khó dễ. EM có thắc mắc(mà em rất hay thắc mắc) thì họ giải thích, nếu thấy em có lý là họ giải quyết rất linh hoạt. Ngoài ra trong cuộc sống, họ ứng xử có văn hóa, nên một vấn đề nhỏ xíu làm mình không hài lòng dưới tư cách là người tiêu dùng, họ đều lắng nghe và giải quyết ổn thỏa. Vì vậy em, tuy là người nước ngoài, nhưng rất tự tin trong giao tiếp, trong thương lượng với các cá nhân, đoàn thể và tổ chức của Đức. Em cũng luôn động viên các bạn VN tại đây tự tin, chỉ vài cách đàm phán thương lượng, cách trình bày như thế nào để giải quyết công việc, để khỏi ấm ức vì không diễn đạt được hết ý rồi tưởng mình bị Đức đối xử không tốt.
Tóm lại là ở đây, em thấy mình là người nước ngoài, nhưng được tôn trọng hơn khi mình là người VN sống tại VN.
1.Trước thống nhất miền Bắc có nhiều hệ GD ngoài hệ bình thường học sinh có thể cắp cặp sáng đi chiều về (một buổi). Trường cho con em đồng bào miền Nam không có bố mẹ theo tập kết ra Bắc v.v.Lại có trại dành cho người học,ăn, ở không mất tiền, nhưng lúc nào tiến bộ mới được về (người dân nôm na gọi là đi cải tạo). Không có gì ngạc nhiên khi con của những người đó nói rằng “bố tôi được ra rồi, không phải học nữa”. Mỗi một người tham ra khóa học này thường mất năm năm. Một nhà văn tên Bùi Ngọc Tuấn đã làm người đọc tê tái khi đọc tác phẩm “Truyện Kể Năm 2000″ của ông viết về những ngày đi học lớp cải tạo. Không có năm năm trải nghiệm đấy có lễ người ta Biết đến ông theo tác phẩm khác.
Muốn mọi người comment cho có giá trị thì trước hết bài viết phải có giá trị.
comment là ý kiến cá nhân xoay quanh chủ đề bài viết gợi ra và không đi quá xa. Theo cách hiểu của tôi như thế thì comment của tôi rất sát bài viết mà.
Đừng vì tôi hay chê mà thành kiến.
Ví dụ như bạn có tự tin, tự chủ, tự giác với bản thân và tự ý thức được mặt mạnh và mặt yếu của bản thân hay không. Bạn có thể đặt mình vào địa vị người khác để hiểu họ; bạn có thể làm việc trong một tập thể, đặt lợi ích tập thể lên trên; bạn có thể giải quyết được xung đột nội bộ hay không? Bạn có thể chịu áp lực công việc nhiều hay ít, có sẵn sàng tiếp nhận những phương pháp làm việc mới hay không, có khả năng làm việc hiểu quả hơn hay không…
Trong các cuộc phỏng vấn để lựa chọn nhân viên mới cho hãng, thì phòng nhân sự thường chú ý tới soft skills hơn vì những kỹ năng mềm này mới khó nhận ra, trong khi chúng đóng vai trò vô cùng quan trọng!
Ở Việt Nam ta ai cũng có thể có một hoặc rất nhiều bằng cấp gọi là hard skills(có giả và có thật), còn soft skills thì phải qua cách ứng xử xã hội mới biết được là có hay không. . Tại vì ở VN thiếu soft skills nhiều quá, nên bây giờ lại đua nhau quảng cáo tuyên truyền với mục đích kiếm lời, thật lố bịch!
Nhưng đại khái các bác nói chuyện không mạnh dạn lắm. Khen thì bảo khen. Chê thì bảo chê. lên diễn đàn là phải : tôi thấy thế này, tôi nghĩ thế kia, tôi yêu cái này tôi ghét cái kia. ấy là xã hội đấy (chả có xã hội nào không có lời khen chê, sao ta cứ lảng tránh?). Còn về tìm giải pháp thì tôi chưa thấy bác nào làm đúng cái việc cần làm, vẫn chỉ nêu mấy cái hiện tượng mà đâu đó đã nói rồi.
Mà hình như có mỗi tôi tiếp chuyện bạn trong Forum này thì phải. Thôi thì đây là lần cuối, không mọi người nghĩ tôi thiếu thời gian mà thừa hơi quá!
Trở lại câu chuyện chính, một trong những ý kiến mà em đã đóng góp vào đề tài khiến thầy rất quan tâm đó là :” Phải thay đổi lối tư duy trong GD…” Đây có phải là kết luận của em cho đề tài mà chúng ta đang thảo luận? Nếu không phải, xin em chỉnh sửa hay bổ túc thêm… Cám ơn em đã đóng góp!
+) Nhưng lạ thật. Hay ở Tây người ta không học logic? Viết thế này mà không hiểu à:
- có hai điều không thống nhất thì chỉ có thể kết luận cả hai không cùng đúng.
- nếu bằng cách nào đó chứng minh điều này đúng thì điều kia sai.
+) Trong bài này, đoạn đầu nêu hai số liệu thống kê (thi thử và thi thật) không thống nhất. Thì theo logic đã trình bày ở trên phải xảy ra mấy trường hợp: thử sai, thật đúng hoặc thử, đúng thật sai, hoặc cả hai đều sai. Tại sao tác giả bài báo chỉ xoáy vào chuyện giả sử cả hai đều đúng, nên phải xảy ra chuyện giáo viên và học sinh là những siêu nhân, dạy và học ôn cả chương trình chỉ có 1 tháng? Tại sao không xét trường hợp vì thi thử nên học sinh không hứng thú, không thèm ôn nên thi thử kết quả kém hơn thi thật là rất phù hợp? chả thấy mâu thuẫn ở đâu, chả thấy vấn đề nảy sinh ở đâu.
+) Đoạn cuối thì đưa ra vài ý kiến của phụ huynh này, học sinh kia. Về triết học mà nói thì hiện tượng phải mang tính phổ biến mới thể hiện bản chất. Mấy ý kiến ấy phổ biến chưa? căn cứ vào đâu? thống kê ý kiến đồng tình và không đồng tình chưa? nếu có mấy triệu phụ huynh mà chỉ có vài người kêu ca thì đó có là bản chất không?
+) Cho dù nó thực đúng như thế nhưng lên diễn đàn thì phải lập luận mang tính thuyết phục, không phải cứ nói liều thế. nếu tôi nói rằng lại có phu huynh này, học sinh kia ca ngợi hệ thống giáo dục hết lời: chương trình khoa học, thày giỏi và đạo đức, trò ngoan và thật thà. bạn tin không? hai ý kiến đều không có căn cứ. bạn tin bất kì bên nào cũng là có thành kiến.
“Người có trách nhiệm gỡ rối cũng buông tay vì có thói quen chờ đợi người khác gỡ rối thay cho mình, còn mình hưởng công! Mặc dù chính họ đã gây nên sự rối ren này. Người ngoài cuộc cũng chỉ có thể đứng ngoài chỉ trỏ, chứ cứ ra lệnh thì người trong cuộc cũng không chịu nghe (chưa nhắc đến chuyện làm) vì Họ không chịu chuyển nhượng vai trò lãnh đạo cho người khác được, nhất là cho người ngoài cuộc!”
- Thứ nhất, đoạn Thanh Hải viết sai về khái niệm người có trách nhiệm và người có quyền lực. Tôi và bạn có thể không có quyền lực nhưng vẫn có trách nhiệm với nền giáo dục, với dân tộc.
- Thứ hai, không có người ngoài cuộc! là người Việt ở trong hay ngoài nước đã lo cho vận mệnh dân tộc, lo cho thế hệ mai sau thì không có ai ngoài cuộc đâu.
- Thứ ba, thay cái người có trách nhiệm bằng người có quyền lực thì cái mà bạn nói chính là phải dẫn tới cách mạng: người có quyền làm thì không làm, người muốn làm thì không có quyền để làm cho được tất yếu đòi hỏi thay đổi vai trò về quyền lực, tưccs là phải cách mạng thôi.
Tôi đã nhìn ra sự việc này từ lâu rồi. Và cách mạng là tất yếu. Cái đáng nói là cách mạng trước hay sau khi bị Tàu nó tấn công kìa. Nếu sớm thì còn tí hi vọng chống Tàu. Không thì ôm mối nhục thêm lần nữa thôi.
Những người nhẽ ra có trách nhiệm phải giải quyết vấn đề(do tự họ gây ra cho xã hội) chính là những người nhận chức nhận quyền, nhưng không chịu nhận trách nhiệm, làm đúng trách nhiêm. Hiểu chưa bạn CHí!
Bạn thì giải quyết được vấn đề gì, khi mà đi đâu cũng như là gà chọi thế har. Chưa biết đầu đuôi câu chuyện đã nhảy tưng tưng lên, hihihi. Mà tôi là phụ nữ, nên không việc gì phải chọi với bạn nhé!
Đọc com của bạn Chí tôi thấy có nhiều vẻ nguy hiểm (đùa bạn NCL tí)nên chưa bình luận gì. Tôi rất tâm đắc vì bạn Thanh Hải có một nhận xét nhanh nhạy khiến ban NCL hiểu luôn là bạn bóng gió nghề nghiệp chuyên môn của NCL.
Have a good time to u and yr family!
Em nghĩ, và chắc cũng rất nhiều bạn trẻ nghĩ giống em, rằng chừng nào các nhà chức trách không thay đổi tư duy (nhìn nhận trung thực những mặt yếu kém để giải quyết) thì không thể làm xã hội thay đổi tư duy (Trung thực và mạnh dạn, tự tin, tự chủ, độc lập. Kỷ luật một cách giả dối, thí dụ như đi làm đúng giờ, về đúng giờ, nhưng đến chỉ để ngồi một chút rồi rủ nhau đi ăn trưa cho đến mấy tiếng, rồi ngồi một chút xong là hết giờ, thì buồn thật. TRẻ em nhìn vào người lớn làm việc như vậy, cũng sẽ bị ảnh hưởng, sau chúng vào đời, vào trường vào lớp cũng lặp lại tính kỷ luật giả tạo. Ý em lần như vậy, thầy ạ!
Em vừa mới đọc phóng sự về chống tiêu cực trong mùa thi cử THPT mà thấy buồn quá ạ. Em thấy bao nhiêu năm ngành GD và đào tạo VN vẫn không giải quyết dứt điểm được vụ việc nhỏ như thế này, thì chắc chắn là không thể có các vụ kỷ luật, xét xử công mình, nghiêm khắc, đúng pháp luật các phần tử có hành vi tiêu cực trong bộ máy nhà nước ạ. Học sinh lại được phép quay phim giám thị tiếp phao cho thí sinh khác, mới là chuyện lạ, cực kỳ lạ trên thế giới ạ. Vậy các thí sinh bây giờ được thêm nhiệm vụ làm giám thị của giám thị ạ. Thực tình, em không thể hiểu nổi, chắc chỉ có mấy nước Châu Phi lạc hậu mới đọ được với VN ta ở vấn đề này thôi ạ.
Trước hết là bạn không bình luận lại cái “người ngoài cuộc” à? chấp nhận là không có người ngoài cuộc chứ?
Thứ hai, cái mà mình muốn nói chính là “Mặc dù chính họ đã gây nên sự rối ren này.” chẳng qua chọc Thanh Hải gợi chuyện chơi thôi.
Xin hỏi : Ai gây nên sự rối ren này? Bạn biết cái sự rối ren ở Việt Nam có từ khi nào (khoảng năm bao nhiêu thế kỉ trước) không? Bạn và tôi có tham gia gây nên sự rối ren ấy không?
nếu có thì tôi và bạn là người có trách nhiệm rồi nhưng tôi và bạn vẫn không có quyền lực đấy. ha ha …
À quên. Cũng không bình luận cái kĩ năng mềm à? ha ha …
+) Còn những vấn đề khác, nói đi nói lại thì điều mà mình hỏi Thanh Hải đều vẫn không trả lời. Mình chỉ trêu tí bởi Thanh Hải vì quá hăng hái nên hơi bị vội vàng.
Nhân thể Thanh Hải trao đổi xem giải quyết một vấn đề (chung chung thôi, không nhất định là giáo dục) phải bắt đầu từ đâu?
+) Nói mãi thì mấy điều mình hỏi Thanh hải đều không trả lời được. mình cho là Thanh Hải bởi quá hăng hái nên vội vàng.
Luôn tiện trao đổi xem gặp một vấn đề (vấn đề chung chung, không nhất định là giáo dục) cần giải quyết thì bắt đầu từ đâu?
Cái mà mình muốn bàn là cách viết báo, cách lên diễn đàn kìa.
Báo (chính bài báo này luôn) thì viết không có logic như đã phân tích phía trên.
Diễn giả như Thanh Hải thì nói về kĩ năng mềm mà không đưa ra định nghĩa. Cả mấy cái comment có mỗi hai từ tiếng anh và mấy cái ví dụ mà bảo là giải thích cho mình kĩ hơn, không thể kĩ hơn được. ai không tin dùng chức năng search của trình duyệt web mà tìm sẽ biết tôi nói đúng.
Nói cho Thanh Hải thế này: suy nghĩ cảm tính thế thì không có sức thuyết phục dân thường như tôi nữa, đừng nói thuyết phục nhà cầm quyền mà đòi người ta có trách nhiệm, mà đòi cải cách.
Bàn thêm: mấy cái kĩ năng mềm mà Tây nó dạy minh xem cả rồi. Sai hết, Nói thế để biết